Dạo  này, mình lại bắt đầu cảm giác mất niềm tin. Chỉ muốn đi đâu đó thật xa để cho lòng lắng lại.

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Sáng nay bà ngoại tôi mất, không có một giọt nước mắt nào rơi ra. Tôi cười nói và vẫn cứ làm mọi công việc lặng thinh như không. Tôi nói với bạn, vừa nói vừa cười: Bà ngoại tớ mất sáng nay rồi, em tớ mới bảo. Bạn tròn xoe mắt: Sao cậu nói như không vậy? Tôi cười.
Chiều ngồi mãi, mọi thứ cứ rối tung cả lên, lúc này tôi mới thấy lòng đập loạn nhịp.
Tôi đã không về kịp dự đám tang ngoại.
Ông ngoại tôi mất lúc tôi học lớp 5. Đám tang ông, tôi với hai đứa em ngồi cười trong khi đó dâu rể xung quanh đều khóc. Chúng tôi cười vì thấy mự tôi khóc bảo là “không kịp mua cháo cho ông”, còn khi ông còn khỏe thì….
Bà ngoại mất, tôi cười vì bà đã được giải thoát, giải thoát vì cái nợ tình người quá nhạt và vô ơn.
Mẹ tôi cũng như tôi không cứu được phần đời còn lại cho bà. Tôi hối hận.
Muộn rồi…
Nhớ hôm Tết, tôi cùng mẹ sang thăm bà. Bà nhìn mẹ tôi chào chị, nhìn tôi chào em rồi lăn ra nằm. Hai bàn tay bà đưa ra như xin: bánh bánh, cho tôi bánh..
Mùi khai phảng phất quặn tim tôi thắt lại. Tôi bảo mẹ lấy bánh mang cho bà ăn, nhưng cũng lén lén lút lút.
Một kẻ đạp trời đạp đất như tôi thế mà đứng câm như hến nhìn mẹ tôi ầng ậc nước. Sự bất lực của người nhà với người thân yêu của mình là sự bất lực đớn đau tan nát tim can.
Bà không còn nữa, tết năm sau tôi về, tôi sẽ không còn được nhìn sang vườn nhà có đống rơm khô cạnh giếng bà thường hay ngồi giặt chiếc quần lụa đen, không còn thấy góc bếp bà kho từng con cá thèn gỡ xương cho tôi ăn ngày thơ bé…
Vì nơi đó không còn bà nữa!
Vì tôi quá hèn!

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Có một nỗi buồn không tên cứ ngự trị trong em ngày này qua ngày khác… đêm nay qua đêm khác…

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Ngày nhỏ thơ

Ngày nhỏ thơ em cùng anh nhặt lá
Từng chùm xinh được xếp thành hàng
Cành xà cừ cứ dài rộng mênh mang
Từng xâu lá được vểnh cong bên chiếc cặp

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Dạo này ít vào blog, bận rộn với những công việc xung quanh Đông Tây đã cuốn Bưởi trôi đi nhiều lắm.

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Uhm, sắp sang 26, tuổi mụ là 27 . Hai bảy hay 27 nghĩ cũng thật choáng! Đã 27 rồi ư? Trong khi hình ảnh một đám trẻ quần nhau trên sân bóng, í ới buổi trưa hái ổi… vẫn vẹn nguyên như hôm qua.

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Đó là cái cảm giác đi tìm hơi ấm thân quen, nó như là một phần thân thể mất rồi. Nó hiện hữu như là cuộc sống của bản thân mất rồi. Tìm xong, không thấy đâu, tự nhiên mất ở đâu đấy rồi hoảng hốt bật dậy tự tim. Tim hỏi đầu:

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

người ta thường đọc thêm một con số
qua một năm
rồi lẩm nhẩm “không biết năm mới có gì tốt hơn không?”

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

Người ơi

Một ngày thu bên hiên gỗ từng dây diện giăng mắc

Read the rest of this entry »

Did you like this? Share it:

 T thường kể cho tôi nghe về căn phòng áp mái. Mở đầu và kết thúc bao giờ cũng là một nụ cười mỉm. Hai mép nhếch xuống một chút như T nói là trông có vẻ nghịch ngợm, thích thú và kiêu kiêu. – Mỗi sáng ngủ dậy em mở tung cửa sổ, chói cả mặt, gió cũng chói cả má ấy, rồi em lại lắng nghe tiếng bọn trẻ con hát vang ở trường mầm non phía dưới. – Thế em nghĩ gì lúc ấy? – À, chỉ nghĩ về một ngôi nhà trên bầu trời. Có một chàng đi chăn bò hái cỏ dại. Có một nàng ngồi cắm hoa. Có một chàng đang ôm từ phía sau một nàng đang nấu ăn. Rồi cả hai người thơm nhẹ lên má ba đứa con hai gái một trai… – Đúng là rảnh thật đấy, nghĩ thế mà cũng nghĩ. (mỉm cười, hai mép nhếch xuống một tí) – Biết không, phòng em có hai cái cửa sổ, cứ thấy cửa chuồng bồ câu như thế nào thì cửa sổ phòng emnhư thế. Em thường mang một ly cà phê, tới cửa sổ thứ nhất vào buổi sáng, cửa sổ thứ hai vào buổi chiều. – Sao lại sáng với chiều, lại nghĩ gì nữa đấy? – Là sáng khi đám trẻ con bắt đầu tới trường, tiếng khóc của chúng đòi ở nhà với bố mẹ, tiếng cô giáo dỗ dành, tiếng nhạc tập thể dục cả những tiếng cười trong vắt … luôn khiến ly cà phê ngọt ngào trong lành hơn bất cứ lúc nào hết. À, và cả gió buổi sáng nữa, hòa quyền vào trong không gian mùi thơm của đất, của mây của cây lúc mới ngủ dậy tinh nguyên đến lạ lùng. – Ô, thế còn buổi chiều? Cửa sổ buổi chiều là bà cụ hàng rau, đang bắt đầu dọn hàng, dáng của cụ vẫn còn khỏe lắm. Đôi bàn tay nhăn nheo, đen đe thoăn thoắt. Xếp gọn gàng: Đây mớ trứng vịt, đây mớ rau cải, mớ rau muống, mớ măng… cụ còn từng mớ nhỏ, bỏ vào từng túi nilon. Cụ bỏ tất cả vào một cái rổ nhỏ, cái rổ màu nâu (chắc cái rổ này ở quê ông cụ đã đan cho bà). Xong mọi thứ, cụ lấy tay quệt miếng trầu đỏ ở bên môi, rồi bê chiếc rổ đi thong thả, trong ánh chiều gió về se se lạnh. Ly cà phê lúc đó thơm mùi khói tỏa chiều đông. – Ối xời, hâm, hâm. Tưởng ra với bon chen, bộn bề lo toan bớt hâm đi chứ. Hóa ra còn nặng hơn. -T sẽ đang cao hứng, trợn tròn mắt, song phi tới (tôi nghĩ thế) nhưng sau một lúc nhăn mặt, che chắn kĩ càng, khi ngẩng lên thấy T nhếch mép hai bên xuống (tôi vẫn thường gọi kiểu cười đó là kiêu ngạo) rồi nhìn lặng ra khoảng không gian trước mặt. Không phải là cửa sổ sáng, cửa sổ chiều hay bất cứ cửa sổ nào nữa. Mà khoảng không gian đó, chính là tôi. T nói tôi là không gian của cô ấy. Khi hỏi lí do, lúc nào tôi cũng nhận được nụ cười “kiêu ngạo” đó. Nên tôi cũng không hỏi nhiều. Cô ấy không thích ai nói nhiều, hỏi nhiều. Cô ấy bảo: “im lặng luôn toát lên một vẻ đẹp hấp dẫn vô cùng – vẻ đẹp bí ẩn và chính vì thế mà em yêu anh”. (Cũng từ lúc cô ấy bảo tôi thế, chúng tôi chính thức đến với nhau.) Một hôm, T ốm, tôi phóng như điên tới thăm. Trên đường đi, thấy cô hàng hoa đang đứng dựa lưng vào gốc cây phượng vĩ già, tôi chọn cho cô ấy những bông cúc tím thật đẹp. Phòng cô ấy nồng nặc mùi cà phê và mùi gió. Tầng 4, căn phòng áp mái, gió lộng mát lạnh. T vừa tắm xong (cô ấy thà chết chứ không bao giờ quên tắm cả). Tôi lấy cháo đút cho cô ấy, lấy thuốc cho cô ấy uống và rồi ngồi nhìn từ phía sau những bông hoa cúc tím mà ô ấy khéo léo cắm vào lọ. Trông cô ấy thật dịu dàng với những bông hoa bé nhỏ. – Này em, không gian của em hỏi em, gọi thế với em có ý nghĩa gì không? – Thế theo không gian, có nghĩa gì không? – Phủ định của phủ định là khẳng định (kiến thức triết học của tôi cũng chỉ có từng đó) là Có đúng không? – Như nào? – Là không gian có nghĩa với em. (Hình như tôi có vẻ ngốc khi suy đoán những gì mà T “phán xử”) – Là hơi thở của em chứ! – Tôi tiến lại gần, cúi thật khẽ, hôn vào cổ T cũng thật khẽ (nhớ, rất nhớ, khi gần càng nhớ), vòng tay tôi siết chặt hơn. T quay lại nhìn tôi cười. T cười rất đẹp. Thật sự đẹp! Tươi và chết người. Lần đầu gặp T ở một quán cà phê góc phố cổ, lúc đó T đang cầm trên tay cuốn sách “Bốn mùa – trời và đất”, lúc đó bất chợt T ngước lên nhìn và cười với vị khách qua đường đi dạo phố cổ là tôi. Lúc đó tôi chết điếng vị nụ cười đó. Sau này, tôi mới được biết lại rằng “lúc đó đôi mắt của anh từ xa khiến em loạn nhịp, đôi mắt như muốn lột trần mọi suy nghĩ của em”. Tôi thường bảo với T: “Đôi khi duyên số nó tới một cách cực kì diệu (với T thì dùng từ kì lạ)”. … – Bố ơi, khi nào thì mẹ về với bố con mình? – Con gái ngoan của bố, mẹ sắp về rồi đấy. – Sao bố không ăn cơm, lại ra đây cho cá ăn. – Nào, há miệng thật to bố đút cơm cho nào!. Con phải nhanh lớn rồi còn phải đi cùng mẹ trên những cuộc hành trình chứ. – Vâng, con cũng thích được như mẹ, lên tình nguyện trên các vùng núi xa xôi lắm ạ. – Ừ, vậy thì ngoan ăn cho hết bát cơm đi nào. Con gái mồm nhuồm nhoàm những cơm, vừa nuốt vừa nheo nheo mắt: Bố nhớ mẹ chứ gì? —- T nhận được một cái mail mới của chồng (cô thường đọc vào sáng sớm, bất kể tỉnh ở giờ nào cũng cầm lấy điện thoại và mở mail): “7h sáng: nhớ mình 10h sáng: mình ơi nhớ 7h tối: tôi cho con ăn rồi, giờ đang ngắm nó chơi cờ với ông ngoại. Mình ăn uống đàng hoàng nhé. 12h đêm: Khi nào mình về?” KIM

Did you like this? Share it:
CẢM ƠN :)
Visits today: 54
May 2013
M T W T F S S
« Apr    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031