Hắn buông thõng chiếc balo trên vai thệch xuống đất. Trước mặt hắn là cánh đồng lúa và đụn khói bay lên phía xa xa. Hai đầu gối của hắn khuỵu xuống, nước mắt trào ra:

Mẹ, con đã về!

Hắn lững thững bước về phía ấy, ngôi nhà mái ngói phủ rơm. Đầu tóc bù xù, râu mấy ngày không cạo, quần Jean, áo Jean bụi bặm, hắn khiến cho đám trẻ con  nhìn như người lạ, lấm la lấm lét.

Nhà hắn đây rồi! Hắn chết sững nhìn ao rau muống, hoa đã trổ bông tím ngắt. “Muống đã trổ bông bông rồi ư, thế mà đã hai năm rồi cơ đấy”. Hắn dựa lưng vào gốc bưởi, miên man theo dòng kí ức.

Hai năm về trước…

- Về ăn cơm đi con, trưa rồi!

- Mẹ ăn trước đi, ồn ào quá!

Mẹ hắn lủi thủi về, hắn tiếp tục chúi mắt vào màn hình. Hắn khoái trá nhập vai vào các nhân vật, chém, giết, tung đòn hạ sát đối thủ không thương tiếc. Quân của hắn ngày một đông hơn, tướng ngày một mạnh hơn. Mắt hắn lấp lánh như sao, mũi phập phà phập phò, mặt đỏ ửng, mắt híp lại nheo nheo.

“Thế là thăng cấp rồi, đã quá!”.

Moi hết đống tiền lẽ trong túi, những đồng tiền nhàu nhĩ dính vài mẩu lá rau muống vứt một cái phịch cho anh chủ quán. Hắn về. Trời sẩm tối, gió lùa vào lạnh buốt.

Mẹ hắn đang ở dưới ao rau muống, vẹo một bên lưng, hai cánh tay vươn dài vơ những đọt non ở xa, nước thấm nửa lưng cong. Hắn bước tới, hất hàm: – Đói rồi, vào ăn cơm!

- Ôi con về rồi à, mẹ vào ngay đây, đợi mẹ tí, đợi mẹ tí…

Mâm cơm có mất lát cá nướng kho, đĩa rau muống luộc, bát canh dưa.

- Chỉ thế này thôi à? Hắn trợn ngược mắt lên, mẹ hắn bẽn lẽn tội nghiệp.

- Ừ, đợt này rau muống rẻ quá con à…

- Hừ, muống với chả rau. Hắn đổ canh đầy bát rồi lùa cơm. Xong, hắn đứng dậy rửa mặt, chui vào chăn, đi ngủ.

- Này con! Con bỏ học gần một tuần rồi đấy, hôm nay cô giáo con đến tìm mẹ…

-…

- Thôi gắng thêm năm nữa rồi lấy cái bằng mà đi học nghề con ạ, chẳng lẽ con định lông bông mãi?

- Kệ con, yên cho con ngủ. Hắn trùm chăn kín đầu. 5phút sau ngáy o o.

Mẹ hắn lủi thủi đi rửa bát, ra góc bếp xếp lại mấy bó rau muống, tỉ mẩn nhặt những chiếc lá vàng, cọng cỏ khô vướng trên cành lá, sửa sang sao cho bó rau sạch xanh tươi và đẹp mắt. Xong việc, mẹ hắn bước vào giường, nhém màn cho hắn, ngồi thật lâu nhìn hắn. Hắn giống bố hắn quá, cái trán dô, đôi mắt hai mí, miệng mím chăt khi ngủ. Mẹ hắn khẽ thở dài, rồi bước về giường của mình. Nhìn trân trân lên mái ngói có mấy viên gạch vỡ chưa kịp thay mới.

***

- Em à, sau này mình sẽ đặt tên con là gì?

- Em muốn con chúng mình sẽ có một cuộc sống bình yên anh à.

- Vậy đặt tên con là Thanh Bình em nhé ?

- Dạ

Người đàn ông ôm chặt người đàn bà vào lòng. Trong ánh đèn điện vàng vàng, đỏ đỏ có hai khuôn mặt hiện lên lên trên tường như hai đóa hồng chớm hé.

Người đàn bà sinh được một cậu bé kháu khỉnh, bà mụ phải đánh ba phát vào mông nó mới khóc. Người đàn ông rạng ngời hạnh phúc, người đàn bà nhìn con không chán mắt. Cứ đi làm về là người đàn ông sà vào hôn hít hai mẹ con. Mâm cơm líu lo tiếng hát.

Chiều, như một chiều khác, người đàn ông đi làm về đi ngay vào giường của con, chăm chú ngắm đôi môi chúm chúm, bàn tay dài thon y chang vợ mình… và lặng lẽ thở dài. Người đàn bà đang nấu cơm đi chợt đi vào, chợt nghe tiếng thở dài và lặng lẽ ôm chặt người đàn ông phía sau lưng.

- Sao thế anh ?

- Em à, anh xin lỗi. Ngày mai anh phải đi xa, công ty chuyển anh tới một nơi khai thác đá mới. Anh sẽ không thường xuyên ở bên chăm sóc mẹ con em được.

Người đàn bà mỉm cười:

- Anh đừng lo, em sẽ chăm sóc con thay phần của anh nữa, anh đi rồi anh sẽ về cơ mà, khi anh không về được thì mẹ con em sẽ tới thăm anh.

- Nhưng nơi đó xa lắm…

- Anh đừng sợ, miễn lòng mình luôn ở cạnh nhau.

- Cảm ơn em

Bữa cơm hôm đó đang trầm trầm thì bỗng nhiên đứa bé hét lên trong giấc ngủ: Ba… ba …

Hai người mừng rỡ chạy tới thi nhau hôn hít con “thế là nó bắt đầu nói đấy em à, anh à….” Đứa bé hoảng hốt khóc òa.

Người đàn ông đi làm xa.

Một tháng, hai tháng rồi một năm không thấy người đàn ông quay về. Người đàn bà chạy lên hỏi công ty thì công ty đã chuyển cơ sở, hỏi một số công nhân làm đá bạn cũ của người đàn ông thì họ lắc đầu.

Người đàn bà ôm con đi tìm một cái địa chỉ mơ hồ… Nhưng vẫn vô vọng. Người đàn bà trở về… nhìn cánh diều đứt dây liệng nơi góc cây bưởi, oằn èo, dặt dẹo.

***

Chị là một giáo viên tiểu học, mồ côi cha mẹ, ở với bà nội từ bé. Chị không xinh nhưng hiền và chịu khó nhất làng, nhiều anh tới tán tỉnh nhưng chị chỉ cười. Anh là công nhân làm đá tới quê chị khai thác đá, anh ít nói, hay cười, rất khéo tay và cũng mồ côi. Một lần đi ngang trường tiểu học, anh thấy chị đang đứng giảng bài trên bục giảng, cái đầu nghiêng nghiêng, tóc xõa tung bay trước gió, anh chết mê chết mệt chị. Từ đó, đêm nào đi làm về, ăn uống tắm rửa xong là anh tới nhà chị. Ban đầu anh đi cùng mấy người bạn nữa, rồi dần dần, anh đi một mình. Tới sửa cho bà nội chị cái chuồng gà, bóng điện, bếp dầu, đóng cho chị cái bàn học, cái giá sách… Chị lặng lẽ yêu anh khi nào không biết. Hôm đó cũng mùa hoa bưởi nở, hai người thẹn thùng hôn nhau dưới ánh trăng, đồng quê hương lúa thoang thoảng… Anh ở lại và cưới chị làm vợ.

Đứa con của hai người lớn dần lên, chị vẫn thường đứng đợi anh bên gốc bưởi ngày nào, có lúc nghe phong phanh anh đã chết, có lúc thì nghe anh lấy vợ mới… hình như chỉ là hình như thế thôi. Chị đi dạy, chăm ao rau muống, nuôi con, đợi con lớn thêm một chút nữa, sẽ đi tìm anh. Được chăm chút, chiều chuộng nên đứa trẻ ngoan ngoãn và chăm học. Năm cấp một lúc nào nó cũng đạt học sinh giỏi, ngoài đi học, nó còn biết giúp mẹ chăm gà, quét nhà. Nó cũng ít nói giống ba nó, chỉ chơi một mình và nói chuyện với mẹ.

Hôm đó, nó đi học về muộn vì phải ở lại trực nhật. Vừa bước ra khỏi cửa lớp, một đám bạn học nhảy ùa ra đánh nó:

- Này, đánh cho chết cái thằng không cha này. Dám học giỏi hơn bọn tao à? Đồ không cha. Cha mày có vợ khác rồi. Đồ mất dạy. Đồ…

Bọn chúng sẽ không chịu dừng nếu như bác bảo vệ không chạy lại can.

- Con có làm sao không? Con có đau lắm không? Bác bảo vệ phủi đất bám trên quần áo trên khuôn mặt, rồi ôm nó vào lòng:

- Không sao, không sao rồi, có bác ở đây mà.

Nó khóc òa tiếng khóc như hôm nào lần đầu tiên gọi tiếng Ba.

- Mẹ, ba con sao không về? Ba có vợ mới hả mẹ? Sao mẹ nói ba đi làm xa, rồi ba sẽ về? Mẹ! Mẹ nói dối. Con ghét mẹ!

Mẹ hắn, sững người, thả rơi rổ rau muống nhìn hắn chạy ra cổng, chạy theo:

- Con ơi, nghe mẹ nói, nghe mẹ nói đã….

Hắn chán học, chán về nhà, chán mẹ, chán con người. Hắn chui vào Game, chỉ có game hắn mới được làm những gì mình thích, được sống là mình và thoải mái bộc lộ cảm xúc, được bạn game coi là bạn. Học hành của hắn tụt dốc từ đó. Và hậu quả là hắn ở lại ba lần lớp 11, ì ạch mãi mới lên được lớp 12. Hắn quyết định đi khỏi nhà. Hắn không thể tiếp tục sống như thế này nữa… Hắn vùng chăn, xếp mấy bộ quần áo vào túi bóng. Mẹ hắn vẫn còn ngủ, mảnh trán vẫn còn nhăn đầy lo lắng, hắn nhém chăn lại cho mẹ rồi lẻn ra cửa sau, hắn đi khi sương sớm còn giăng mắc.

Người đàn bà lại đi tìm con, hỏi han khắp các quán game, hỏi khắp các bạn bè nhưng không có tin tức gì cả. Chị già đi sau hai lần hai người đàn ông bỏ chị mà đi. Gốc bưởi cong sang một bên ao rau muống. Chị gục xuống bên cạnh, lặng lẽ.

Anh mấy lần định ghé nhà chị, muốn sửa giùm mái ngói, trồng lại gốc bưởi, vét bùn cho ao rau muống nhưng ngại nên cứ lần lữa mãi. Tự nhiên sáng nay, anh quyết định sẽ vào hỏi thăm chị. Chỉ là hỏi thăm thôi, chắc chị sẽ không ngại anh. Vừa bước tới cửa, anh thấy bóng người đàn bà nằm im bên gốc bưởi, anh vội vàng chạy tới, lay mãi lay mãi…

Anh vui mừng khôn xiết khi chọ vẫn còn thở, anh gọi hàng xóm, và đưa chị lên trạm xá.

Khi mở mắt ra, chị thấy bà con lối xóm đang nhìn mình, chị bật dậy:

- Sao tôi lại ở đây? Con tôi đâu? Con tôi đâu?

- Chị Lan à, chị bình tĩnh lại đi, mới ốm dậy chị không nên gắng sức, rồi chúng tôi sẽ tìm con cùng chị. Chúng tôi vô tâm quá, xin lỗi chị. May mà có anh Ba, không thì …

Chị nhìn ra cửa, anh Ba đang đứng dựa lưng bên tường mỉm cười nhìn chị, mắt ứa nước.

Khi về, nhà cửa đã được sửa sang lại. Chị thầm cảm ơn anh Ba.

***

Hắn lang bạt khắp thành phố, khi thì đi đánh giày, khi thì đi làm cò xe. Làm không biết mệt, bị đánh đập liên miên, bữa đực bữa cái, tối đến thì ngủ ở gầm cầu. Hắn vô cảm, chỉ biết làm để kiếm ăn, không nghĩ tới bất cứ cái gì hết, bất cứ ai hết.

Một đêm nó, gió to, hắn không kiếm được gì vào bụng. Hắn về gầm cầu, uống chai nước lọc vừa nhặt được, rồi ngủ thiếp đi. Sáng mai, hắn thấy trán nóng ran, tay chân bủn rủn, hắn đứng dậy là ngã xuống. Thôi chết rồi, hắn ốm. Hắn ngất đi. Một chiếc thìa được đút vào miệng hắn, cái vị nghe quen quen, quen lắm cơ, quen đến đỗi hắn không cần mở mắt ra, không cần biết ai đang đút cho mình. Hắn húp tới tấp. Khi no, hắn nhận ra đó là bát cơm có chan canh rau muống. Hắn mở to mắt. Cạnh hắn là dì hốt rác mà thỉnh thoảng hắn vẫn thường đẩy xe rác giùm để xin ổ bánh mì. Hắn ấp úng: cảm ơn dì… và hắn khóc. Có lẽ đây là lần thứ ba hắn khóc. Dì hốt rác lau nước mắt cho hắn:

- Con trai à, về nhà đi con. Tết sắp đến rồi đấy. Về đi con. Người nhà của con chắc mong con lắm.

Hắn nhớ mẹ! Đúng rồi! Mẹ!……..

- Con cầm lấy, dì không có nhiều nhưng nó sẽ giúp con về nhà.

- Con, con…

- Đừng nói gì cả, con về nhà là như một lời cảm ơn dì rồi. Sau này, chúng ta sẽ gặp lại nhau.

- Con…

Hắn ra bến xe, hắn phải về thôi. Về với mẹ hắn. Về với cuộc sống của chính hắn và cầu xin mẹ tha thứ.

***

- Bình, Bình phải không con?

Bình tỉnh giấc. Ai? Ai thế nhỉ? Ai gọi mình thế nhỉ?

- Dì đây, dì Bé hay mua rau muống của mẹ con đây. Con về thật rồi, bà con ơi Bình về rồi. Lan ơi, Bình về rồi này!

Chị Lan thấy Bình từ lâu rồi, thấy chàng trai tóc dài, râu ria lồm xồm từ xa, chị không gọi được tên con, không làm được gì. Chị chỉ đứng nhìn con, và câm lặng từ phía góc vườn.

Khi mọi người vây quanh Bình, Chị Lan vẫn đứng im. Bình nhìn thấy mẹ, mái tóc bạc một nửa, đôi mắt trũng sâu, Bình chạy tới quỳ xuống ôm lấy đôi chân mẹ: Mẹ, con xin lỗi. Mẹ! con về rồi mẹ ơi!.

Đây cũng là lần thứ tư Bình khóc…

***

Hai bảy tết, Bình quảy giúp mẹ gánh rau muống ra chợ bán. Mẹ Bình khoe không ngớt:

- Con tôi đấy, dì thấy chưa, con tôi đẹp trai lắm nhé!

- Chúc mừng chị nhé, con trai chị đẹp trai thật đấy, hỏi nó có làm rể tôi không? Cả chợ cười vui hẳn lên. Bình đỏ ửng mặt. Nhìn sang hàng Tò he, hàng Quất, hàng Đào, hàng tranh ảnh, hàng Ổi, hàng Hồng xiêm… Mắt Bình sáng lên khi nhìn thấy hàng lá dong.

- Mẹ ơi, tí nữa mình mua lá dong về gói bánh nhé!

Chiều hôm đó, bác Ba sang dạy Bình gọi bánh. Đôi mắt bác vẫn ấm áp như ngày nào “giải cứu” Bình khi bị các bạn đánh.

Bình nhìn mẹ, rồi nhìn bác Ba… Hạnh phúc là đây mà sao Bình dại dột lãng quên trong phút chốc?

NNN

Did you like this? Share it:

8 Responses to “MẸ, CON VỀ RỒI NÀY!”

Leave a Reply

CommentLuv badge

CẢM ƠN :)
Visits today: 43
December 2014
M T W T F S S
« Nov    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031