Người ơi
Một ngày thu bên hiên gỗ từng dây diện giăng mắc
dòng nước phía xa xa
hoa tím lặng mái đầu thật thà
yêu
như chiếc lá nằm ngoan bên cây phía chiều hạ
anh bên tôi chỉ bằng một ánh mắt lặng thinh
thế mà
đốt cháy bao năm lang thang cõi tình tưởng chừng không thoát nổi
(sẽ nắm tay nhau đi tới đâu?)
Quán cà phê, vòng xe và tiếng cười, xoa đầu như con trẻ, có hôm
giận dỗi
mất ngủ đêm thâu
khiến nhau yêu hơn cả, quên lối đi phải về vào một ngày nào đó
yêu quá ngày thu
chim sẻ trên cành cây vẫn hót mỗi lần gió thổi ngang
ngày đông bên nhau
Chờ
kí ức cứ dội đi dội lại nhiều lần năm tháng tuổi trẻ
chưa một lần hối hận
một hôm, sẽ có một hôm tôi trở về sau nỗi đau
phố cũ, ngõ cũ, cây bàng cao lá đỏ
cây hoa sữa vẫn nghiêng bên trời ở đó
còn ai ru ta?
rồi sẽ trở lại những ngày tháng đã ngỡ như rất xa
rồi sẽ trở lại những chiều bàn tay chạm vào nỗi nhớ
rồi sẽ trở lại những yêu thương chưa bao giờ bỏ dở
sẽ trờ lại thôi, nào phải xa nhau.
(Những năm tháng này, cái cuộc đời này, con người này
là một dấu lặng mãi
trong con tim này)